Trương Cường nghe Lý Long nói thế, trong lòng đúng là hơi hoảng.
Nhưng nhìn đống chổi lớn chất đầy sân nhà họ Lý, hắn lại thấy yên tâm hơn, bèn cười khẩy:
“Lý Long, cậu cũng đừng nói cứng thế. Ai mà chẳng biết, cậu cho mọi người việc làm, người trong đội mang ơn cậu, cậu kiếm được tiền, mọi người cũng kiếm được tiền.
Nhưng nếu không có đám chổi lớn do người trong đội làm này, cậu cũng toi đời thôi. Giờ cậu vì sĩ diện nên nói cứng với tôi, không sao. Nhưng đến hạn rồi mà cậu không giao nổi hàng, lúc đó người gặp rắc rối vẫn là chính cậu. Tự mà nghĩ cho kỹ đi!”




